Tiễn cha ra tận bên ngoài, Cát Tường đóng cửa lại
rồi đi lại giường nằm vùi mặt xuống gối. Cô muốn quên, quên tất cả.
– Cậu!
Cát Tường ngập ngừng
bước ra. Cho dù cô thật muốn quên, nhưng những mối liên quan chẳng dễ dàng dứt
bỏ. Cô ngồi xuống chiếc ghế trước mặt cậu Hiển:
– Dạo này, cậu có
khỏe không cậu?
Không trả lời câu hỏi
của Cát Tường, ông Hiển nhìn cô chua xót:
– Con học nhiều lắm
sao mà ốm quá vậy?
– Dạ.
– Mấy lần cậu định
đến đậy gặp con. Nhưng rồi thằng Hiếu làm cho cậu hổ thẹn quá, cậu chẳng còn mặt
mũi nào gặp con.
Cát Tường cúi đầu:
– Cậu không nên nói
như vậy, đâu phải lỗi của cậu. Hơn nữa, con cũng cố quên chuyện ấy. Thật ra,
anh Hiếu say rượu chứ ảnh đâu có muốn làm hại con phải không cậu?
– Con suy nghĩ được
như vậy, cậu mừng lắm. Có điều thằng Hiếu từ sau hôm nó đến đây, con từ chối gặp
nó, nó bỏ nhà đi biệt tích không về nhà, ngày nào mợ con cũng khóc.
Cát Tường sững sờ:
– Anh Hiếu đi đâu hả
cậu?
– Nó cũng không nói
rõ là đi đâu, chỉ nói là cần đi xa. Con mang thư của nó viết gởi cho con. Con đọc
xem nó viết cái gì.
Cát Tường cầm phong
thư. Lúc này những giận hờn trong lòng cô it nhiều cũng tan đi, nhường cho một
sự chua xót. Cô từng xem Hiếu là người thân duy nhất của mình, lúc nào cô cũng
cần có anh bên cạnh, thế mà tại sao như thế này ...
Cát Tường run run
xé bì thư, dòng chữ đứng thẳng quen thuộc của Hiếu trước mắt Cát Tường.
Chuột Lắt!
Cho anh gọi em như
thế. Từ nhỏ cho đến lớn, chưa bao giờ anh làm phật ý em điều gì để em phải rơi
nước mắt, cho đến lúc chúng ta lớn lên, mười lăm năm bên nhau, biết bao kỷ niệm
phải không em. Nhưng rồi em lớn thành thiếu nữ. Anh yêu em từ lúc nào không
hay. Tình yêu thầm lặng cứ lớn dần, anh sung sướng được dang rộng vòng tay che
chở cho em. Hạnh phúc thẳng mãi tồn tại, khi cuộc đời của em tìm được ánh sáng,
tình yêu và người cha. Tất cả cùng một lúc đến với em, anh không còn là gì cả.
Dù lúc đó anh hy vọng mình chỉ là một chút nhỏ nhoi trong trái tim em. Thế rồi,
chút nhỏ nhoi đó cũng không có.
Anh đã sai khi mình
biến em thành sở hữu của anh. Anh sai mất rồi, cho nên bây giờ cả đến mặt anh,
em cũng không muốn nhìn. Anh đành phải đi. Anh không biết mình đi đâu, nhưng nhất
định phải đi.
Anh mang nhớ nhung
an ủi mình.
Đi trong gió phất
phơ, tim ôm ấp những hồn sầu mục rã.
Chúc em hạnh phúc.
Yêu em mãi.
Hiếu.
Cát Tường úp phong
thư lên mặt, khóc nghẹn ngào, những giận hờn bây giờ tan biến.
– Cát Tường!
Cát Tường bật dậy:
– Cậu! Con sẽ đi
tìm anh Hiếu, con biết ảnh ở đâu.
Cát Tường cắm đầu
chạy đi. Mọi khi, cô và Hiếu hay ra sông chơi, nhất định anh trốn ở đó. Nhưng
...đầu óc Cát Tường thật ngây thơ, Hiếu đã bỏ đi thật sự rồi. Bờ sông vắng lặng,
chỉ có dòng nước trôi lặng lờ và những hoa trứng cá trắng nhỏ xíu chập chờn
trên mặt nước gờn gợn sóng.
Cát Tường quỳ thụp
xuống, cô hét to:
– Anh Hiếu ơi! Anh ở
đâu?
Chỉ có nắng gay gắt
và cơn gió từ bên kia sông thổi về. Cậu Hiển đau lòng ôm vai Cát Tường:
– Nó không còn ở
thành phố này nữa đâu con, nó đi rồi.
Nước mắt Cát Tường
chảy ra, cô khóc nức nở.
– Cậu!
Cát Tường đi nhanh
vào nhà, cô hy vọng cậu Hiển gật đầu và cậu sẽ cười với cô, nụ cười vui mừng:
“Cậu có tin của thằng
Hiếu rồi nè”.
Nhưng chỉ có cái lắc
đầu biết thảm:
– Nó không gởi thư
về đâu con. Con cứ lo học đi. Nếu không, ba con lại lo lắng cho con.
Cát Tường từ từ ngồi
xuống ghế. Cô lại muốn khóc vì nhớ nhung anh và cũng dần dần nhận ra sự quan trọng
của anh đối với mình. Tiếc rằng anh đã ra đi trong ăn năn, tiếc nuối. Đã một
tháng qua, vẫn không có một chút tin tức nào về.
Cậu Hiển dịu dàng:
– Sáng nay con thi
làm bài có được không?
– Dạ được.
– Mong cho con đậu.
Ba con bây giờ đủ sức nuôi con học. Chỉ có cậu hồi xưa nghèo quá, chạy lo miếng
ăn cũng mệt, nên đôi khi cậu đã lơ là khi thấy mợ ăn hiếp con.
– Cậu lo cho con
như vậy là quá sức của cậu rồi. Hồi đó, anh Hiếu che chở cho con. Nếu không có
cậu, mợ con đâu được như ngày nay. Cậu! Nếu như có tin anh Hiếu, cậu nói ảnh cứ
về, con không giận ảnh nữa đâu.
– Được rồi, cậu sẽ
chuyển lời.
– Thôi, thưa cậu,
con về.
Cát Tường đứng lên.
Cô chợt nghe váng vất và mọi thứ tối sầm lại nên lảo đảo té ngồi xuống. Cậu Hiển
lo lắng:
– Con làm sao vậy?
– Chắc là con học
nhiều quá nên mất sức. Bây giờ chóng mặt cậu ạ.
– Vậy để cậu dìu
con vào trong nằm nghỉ. Hay là nếu cần, cậu gọi điện thoại cho ba con hay, bảo
tài xế mang xe đến rước con.
– Chắc là không sao
đâu cậu. Con nằm nghỉ một lát sẽ hết.
Cát Tường nằm xuống,
cô tự nhủ:
Mình bệnh mất rồi.
Cả tuần lễ nay, cô có ăn uống gì đâu, đói lại không muốn ăn, ăn qua quýt rồi cứ
vùi đầu vào việc học.
– Cát Tường! Con khỏe
chưa? Có xe đến rước con nè.
Nhưng ông Hiển rụt
nhanh tay lại, vì tay Cát Tường nóng quá, mặt đỏ như uống rượu. Ông quay sang Lập
Quân:
– Cát Tường bệnh rồi.
Sốt cao. Cháu mau đưa đi bệnh viện.
Lập Quân vội vàng
bước vào. Cả tháng nay, từ sau ngày Hiếu bỏ đi, giữa anh và Cát Tường bỗng hình
thành một khoảng cách. Cô lặng lẽ, còn anh thấy mình bị bỏ rơi, tự ái thu mình
lại.
– Cát Tường! Em sao
rồi?
Cát Tường cố mở mắt
ra, cô nghe tiếng văng vẳng gọi mình:
– Anh ... Hiếu ...
Lập Quân nghe lòng
mình đau nhói. Anh luồn tay dưới người Cát Tường để bế cô lên. Cát Tường nhẹ
quá, sờ tay vào người cô, anh nghe nóng hừng hực.
Cát Tường mê sảng
trên tay Lập Quân.
– Anh ... Hiếu ...
về ... đi ...
Lập Quân nghiến
răng lại trong cơn đau, vừa đau vừa giận. Anh đã mấy người mình yêu.
Ông Bằng lo lắng:
– Bác sĩ! Con gái
tôi như thế nào?
Vị bác sĩ bỏ ống
nghe xuống:
– Sốt ba mươi chín
độ. Tuy nhiên không đáng lo lắng. Cô ấy mang thai lại thêm quá lao tâm, dẫn đến
suy nhược.
Ông Bằng há hốc mồm:
– Bác sĩ nói ...
con gái tôi có mang?
– Vâng. Cái thai
không hai tháng, cơ thể bị suy nhược do không ăn uống đầy đủ.
Ông Bằng lùi lại ra
sau bàng hoàng. Ông quả là vô tâm, sống bên con gái, nó viện cớ bận học, ở mãi
trong phòng, để rồi bây giờ ... Bất giác ông nhìn Lập Quân.
Lập Quân quay đi.
Chính anh cũng đang bàng hoàng. Mọi thứ Cát Tường đều chia sẻ với anh, nhưng
cho đến ngày Hiếu bỏ đi, cô cũng khép cánh cửa lòng lại.
Ông Hiển kéo vai
ông Bằng:
– Cậu ra ngoài đi!
Ông Bằng bước theo,
khó chịu:
– Như thế này là
sao vậy anh Hiển?
Ông Hiển cúi đầu:
♫ Tìm nhac mp3 ♫